Tôi yêu anh, người đàn ông đã có gia đình

Người ta vẫn thường hay nói, đàn ông có vợ đầu mọc sỏi nhưng vẫn không ít phụ nữ cứ lao đầu vào mà yêu một cách điên cuồng. Tình yêu vốn không có lỗi, lỗi là chọn sai người để yêu. Và tôi đã vướng phải sai lầm không lối thoát, yêu một người đàn ông đã có gia đình.

Ngay từ lần đầu tiên gặp anh, tim tôi dường như loạn nhịp, toàn thân như bất động. Một người đàn ông điển trai, anh điềm đạm, toát lên vẻ phong trần, lãng tử. Tôi nhận thấy sự khác lạ khi anh tiếp xúc với tôi, đàn ông có vợ thường “chán cơm thèm phở”.

Tôi biết rõ khi họ đối xử khác thường với mình, họ gần gũi mình, họ ve vãn mình chỉ là vì họ ham muốn, chỉ là họ muốn chiếm đoạt, chỉ là họ muốn cảm giác mới lạ, tình yêu của họ chỉ tồn tại khi ở trên giường. Dù biết rõ đây là một cuộc tình chóng vánh, một đam mê nhất thời nhưng chính tôi lại lao đầu vào yêu anh, yêu anh đến điên dại.

Số phận đưa đẩy, chúng tôi lao vào nhau vào một ngày trời mưa tầm tã. Chúng tôi trút bỏ tất cả gánh nặng, trối bỏ tất cả trách nhiệm, yêu nhau điên cuồng mất cả lí trí. Anh say tôi bởi đôi lúc tôi ngây thơ, nũng nịu luôn cần được che chở, anh say tôi bởi đôi lúc tôi man dại, hoang dã. Anh say tôi bởi cá tính và thi thoảng độc lập một cách kì lạ.

Còn tôi, tôi yêu anh bởi cái vẻ phong trần lãng tử, tôi yêu anh bởi sức mạnh, bởi sự ngọt ngào, chở che anh dành cho tôi. Chúng tôi cứ thế yêu nhau, say khát nhau. Những cái hôn điên loạn, những cái ôm chặt ấm áp, anh và tôi đang lạc lối, anh và tôi là những kẻ không ra gì. Tôi yêu anh dù phải chịu nhục nhã, dù phải chịu mang tai tiếng cướp chồng người khác nhưng tôi vẫn yêu anh, không hối tiếc.

Có thể ai đó nói tôi là ngu khi cho anh tất cả, nói tôi là loại gái hư hỏng, là rác rưởi xã hội. Nhưng tình yêu đã biến tôi thành như thế, tôi như một lữ khách bơ vơ giữa sa mạc đầy nắng, đầy cát, đang thấp thỏm lo sợ một cơn bão cát dữ dội chôn vùi tôi dưới tầng sâu. Tôi lo sợ một ngày nào đó rồi anh cũng rời xa tôi, một ngày nào đó anh phải về với gia đình, về với vợ con, một ngày nào đó anh bỏ mặc tôi giữa mênh mông cuộc đời, chới với, mất phương hướng trước nghịch cảnh.

Nhưng tôi chấp nhận, anh ơi tôi chấp nhận, bởi ngay từ đầu tôi đã sai, tôi yêu anh tôi đã sai, là tôi lầm đường lạc lối, tôi ngu ngốc, tôi đánh mất lí trí, tôi không đủ mạnh mẽ để gạt bỏ anh ngay từ đầu.

Số phận thật trớ trêu khi để tôi gặp anh, nhưng tôi vẫn và sẽ mãi yêu anh, yêu anh đến khi nào không yêu được nữa, yêu anh bất kể anh không là của tôi nữa, yêu anh dù anh ở bất cứ phương trời nào hay anh đang bên cạnh bất cứ ai.

Và anh ơi, nếu một ngày nào đó, anh đột nhiên rời xa tôi, đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời tôi, chắc tôi sẽ không thể nào tiếp tục sống trên cõi đời này nữa.