Vừa lau vết son trên môi anh, tôi vừa chua chát nhắc khéo chồng lần sau ăn vụng phải biết chùi sạch mép chứ để vết son đỏ trên môi thế này thì quả thật…!

Tôi, Nhung và Mạnh là bạn thân của nhau từ thuở còn ngồi trên ghế giảng đường đại học. Kể từ ngày ra trường, tôi và Mạnh lại cùng làm việc tại một công ty nên có nhiều điều kiện gần gũi nhau. Ngày tháng trôi qua, từ tình bạn chúng tôi chuyển lên thành tình yêu từ lúc nào cũng không ai hay.

Sau khi hai đứa lấy nhau, tình bạn giữa ba người chúng tôi ngày càng thân thiết hơn xưa. Đơn giản, bạn bè lúc này không phải mỗi người một phương thì cũng có kẻ bận rộn cơm áo gạo tiền, xây dựng hạnh phúc lứa đôi… chỉ có chúng tôi là còn thường xuyên giữ liên lạc với nhau. Vì vậy, mỗi khi nhà có công việc cỗ bàn gì đều rủ Nhung đến chung vui. Nhiều hôm ăn uống no say, lo cho sự an toàn của cô bạn mà tôi phải bắt Nhung ngủ lại.

Nhận thấy bạn thân cũng đã mấp mé ngưỡng tuổi 30 mà vẫn sớm tối đi về một mình, tôi thường khuyên nhủ Nhung nên tìm người đàn ông nào tốt để yêu, để mà thủ thỉ khi buồn vui. Nhưng lần nào Nhung cũng cười xòa rồi nói với tôi rằng, có mỗi người đàn ông hoàn hảo nhất thì bị tôi lấy mất rồi nên không nhìn thấy ai hơn anh ấy. Tôi rất vui khi nghe được lời khen ngợi của Nhung về anh nên chẳng mảy may nghi ngờ chuyện cô bạn đang thích người đàn ông đầu ấp tay gối với mình.

Mãi đến 5 năm sau, Nhung mới quyết định lên xe hoa với một người đàn ông hơn cô cả một giáp. Ngày vui của Nhung, cả hai vợ chồng và con gái tôi đều đến dự đám cưới. Nhưng chẳng hiểu sao khi sắp đến giờ nhà trai đến đón cô dâu rồi mà không thấy Nhung đâu, nhà gái nháo nhác đi tìm. Đến lúc này, tôi cũng sực nhớ ra chồng mình bảo đi có việc nhưng đã hơn một tiếng mà vẫn chưa quay trở lại. Tôi vội lấy điện thoại ra gọi xem thử chồng mình đang ở đâu, nhưng vẫn không thể liên lạc được.

Đang định lấy xe đến những chỗ anh thường lui tới để tìm thử thì từ cổng sau nhà Nhung, tôi vô tình nhìn thấy hai người đang lật đật bước ra khỏi chiếc taxi. Nhung vội vã bước vào nhà mà không nhìn thấy tôi, còn tôi thì ngờ ngợ nhận ra có gì đó bất thường.

Vừa nhìn thấy chồng, tôi vội kéo anh lại gần rồi rút chiếc khăn lau vết son còn sót lại trên môi anh, vừa lau tôi vừa nhắc khéo nếu có lần sau ăn vụng thì phải biết cách chùi sạch mép chứ để vết son đỏ trên môi thế này tôi xấu mặt lắm. Chồng tôi đỏ mặt tía tai lắp bắp bảo anh ấy và Nhung chỉ đi uống cà phê chia tay nhau thôi, còn vết son trên môi chỉ là cái hôn tạm biệt chứ mối quan hệ giữa hai người rất trong sáng. Tôi cười chua chát bảo rằng cà phê gì mà đi cả tiếng đồng hồ vậy lại còn đi trong lúc quan trọng nhất, chỉ là không bắt được quả tang nên anh nói gì mà chẳng được. Tôi giận dỗi dắt con ra về mà không ở lại đưa dâu nữa, thấy vậy anh cũng lẽo đẽo chạy theo sau cố tỏ ra mình vô tội.

Hai ngày nay, tôi không nói với chồng câu nào, còn anh vẫn tỏ ra như mình trong sáng, thủy chung với vợ con, mọi chuyện đều do tôi hiểu lầm. Tôi đã gọi điện cho Nhung hỏi xem giữa hai người đã xảy ra chuyện gì thì chỉ nhận được lời nói y trang của anh. Giờ Nhung và chồng đang đi hưởng tuần trăng mật nên không muốn nhắc lại chuyện cũ.

Tôi rất giận, rõ ràng hai người lén lút làm chuyện sai trái mà còn ra vẻ vô tội, còn tôi là người đúng nhưng giờ thì trong mắt chồng lại là kẻ ghen tuông vô lý, trong mắt bạn bè là kẻ khơi lại chuyện cũ. Nghĩ mà ức quá!