Ly hôn đã 8 năm, tôi muốn đi bước nữa nhưng lại thương con, sợ con buồn khi tôi san sẻ tình cảm với người khác…

Tôi kể câu chuyện sau không mong nhận được sự chia sẻ, chỉ cầu có nơi trút bầu tâm sự. Cưới nhau được 2 năm thì tôi và chồng ly hôn, lúc đó con gái chỉ mới tròn 1 tuổi, đang chập chững bước đi những bước chân đầu đời, bập bẹ gọi mẹ gọi cha. Tôi cũng cố níu giữ hạnh phúc gia đình để con có được đủ đầy mẹ cha như bao đứa trẻ khác, nhưng không thể được, vì anh không còn yêu và tôn trọng tôi nữa. Trong thời gian sinh sống cùng nhau, lúc tôi còn tất bật chuyện ở cữ nuôi con mọn, anh vẫn cặp kè với người phụ nữ khác rồi về đánh đập tôi. Ngay cả bố mẹ chồng cũng không yêu thương tôi, họ bênh con, đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi và nói vì tôi nên con họ mới trở thành con người như vậy. Khi giọt nước tràn ly, sự đau đớn, tủi hờn không còn kiềm chế được nữa, tôi đành ôm con rời khỏi nơi địa ngục trần gian ấy và cũng không cần họ có trách nhiệm với con mình.

Nửa năm tôi bỏ đi, họ không tìm kiếm, không một lời hỏi thăm, sau đó tôi quyết định ly hôn và cố gắng làm việc chăm chỉ, kiếm tiền nuôi con cho đến tận bây giờ. Con tôi coi như không có bố và họ hàng bên nội, bởi đã gần 10 tuổi, chỉ một thân một mình tôi vừa làm tròn trách nhiệm người cha, vừa vỗ về an ủi con gái như bao người mẹ vẫn làm. Càng yêu thương con bao nhiêu, tôi càng cố gắng bù đắp cho con nhiều hơn cả về vật chất lẫn tinh thần trong khả năng hạn hẹp của bản thân. Cũng may trời thương, con tôi ngoan ngoãn, nghe lời và thương mẹ rất nhiều.

Gần đây, tôi có quen một người đàn ông đã ly hôn vợ, do hai vợ chồng anh không thể có con. Chúng tôi tìm thấy sự đồng cảm ở nhau, con gái tôi cũng không phản đối khi tôi thân thiết với anh nhưng cũng không ủng hộ mối quan hệ này.

Muốn đi bước nữa, nhưng tôi lại sợ… con buồn. (Ảnh minh họa – Nguồn internet)

Sau 1 năm tìm hiểu qua lại, tôi muốn tiến xa hơn mức tình bạn với anh, nhưng lại thấy thương con gái của mình vô cùng. Vì nếu lấy chồng, tôi sẽ có thêm con, tình cảm của tôi sẽ phải san sẻ cho chồng, cho gia đình và những đứa con chung với anh, sợ con gái riêng sẽ buồn, sẽ tủi thân. Thêm nữa, dù ở hiện tại anh rất yêu quý con gái tôi, nhưng tôi vẫn lo lắng, liệu tình yêu anh dành cho tôi có đủ lớn để bao dung, che chở cho con gái tôi mãi mãi. Hay chỉ lúc này, khi anh đang muốn tôi đồng ý làm vợ anh, đến sau khi chung một nhà, anh sẽ lại đối xử tệ bạc, giống như chồng cũ từng đối xử với tôi.

Tôi đọc báo mạng, cũng rất nhiều trường hợp bố dượng dâm ô con gái, điều đó càng làm tôi không ngừng suy nghĩ và ảnh hưởng quyết định tiến thêm bước nữa với anh. Tôi có thể chịu đựng được đau đớn, nhưng còn con gái đứt ruột sinh ra, tôi không muốn con phải gánh thêm bất cứ nỗi đau nào nữa. Tôi không muốn cuộc sống của con là chuỗi những tháng ngày thiệt thòi, cay đắng. Tôi muốn bù đắp cho con, làm thay trách nhiệm của người bố với con gái mình./.