Gọi tên anh – Người yêu cũ

Ba tiếng người yêu cũ chẳng dễ dàng mà cất lên phải không anh, chẳng phải anh cũng từng thẫn thờ khi em gọi anh là người cũ, anh bảo tại anh không tốt, là anh mắc nợ em nhưng xin em đừng gọi anh là người yêu cũ. Em khẽ cười, giữa chúng ta cái gì cũng đã hết, chỉ còn lại những mảng kí ức có nụ cười xen lẫn nước mắt, nếu cứ ôm những mảnh vỡ của quá khứ chỉ khiến tim mình thêm nhức nhối mà thôi. Gọi nhau ba tiếng người yêu cũ, mang tất cả yêu thương xếp vào quá khứ, để cho bụi thời gian xóa nhòa đi tất cả có gì không tốt hả anh. Là anh nói chúng mình không hợp nhau, là anh bao lâu vẫn xem em như đứa ngốc chẳng biết gì, em là em không phải hình bóng một người phụ nữ khác trong tim anh, cớ sao lại không thể chấp nhận gọi nhau là người cũ.

Em từng nói anh đừng xem em là một người thay thế, anh lắc đầu rồi bảo người anh yêu là em không phải ai khác, em chua xót biết rằng anh không hề nói thật, đằng sau ánh mắt ấy là nỗi u sầu không nói nên lời. Thế nhưng dù biết, em vẫn chưa bao giờ hối hận vì đã yêu, đã mãi miết chạy theo một người không thuộc về em. Vậy mà đến khi em trả anh về với những yêu thương anh hằng mong đợi, sao anh còn níu kéo em làm chi. Về đi anh, hãy cứ gọi nhau là người yêu cũ thôi, anh đã tìm được thứ anh gọi là hạnh phúc cũng nên để em đi tìm một nửa của riêng mình. Rồi anh và em sẽ chẳng còn bối rối mỗi khi vô tình lướt qua nhau, rồi chúng ta sẽ lại yêu có lẽ là yêu một người khác, người không bao giờ gọi ta là người yêu cũ.

Người yêu cũ nghe thật xót xa cay đắng làm sao? Thế nhưng nếu không gọi nhau bằng người yêu cũ thì ta gọi nhau bằng gì đây, không lẽ là người yêu, hay cứ xem nhau như người xa lạ cứ vậy mà lướt qua nhau, chưa từng gặp gỡ đối phương. Điều đó lại càng không thể, bao yêu thương kia không lẽ nói quên là quên ngay được sao. Chỉ có thể gọi nhau là người cũ, có như vậy mọi thứ mới có thể dễ dàng đi vào lãng quên. Những thứ đã cũ sẽ rất nhanh đi vào quá khứ và trở thành dĩ vãng nhạt nhòa, cũng có thể tồn đọng trong một mảnh kí ức nào đó, cũng có thể vĩnh viễn tiêu tán không bao giờ xuất hiện.

Hãy cứ gọi nhau là người yêu cũ, hãy cứ chấp nhận buông tay mọi thứ khi tim ta bây giờ không còn nguyên vẹn, rồi ta sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ can đảm đối mặt với cuộc sống. Trái tim trở nên chai sạn, gan lì sẽ không còn biết đau đớn khi phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa.

Hãy để những kí ức kia lắng sâu trong tim chúng ta, đừng giày vò bằng những nỗi nhớ không tên, mang tất cả vào quá khứ đừng để nó trỗi dậy một lần nào nữa. Quá khứ sẽ chỉ mãi là quá khứ nếu con người biết trân trọng hiện tại.