Giá như vợ mình được một phần của vợ người ta

Phải thú nhận một điều rằng có đôi lúc tôi đã từng xao lòng trước một người đàn bà khác và tội lỗi hơn đó lại là người phụ nữ của bạn tôi.

Tôi đã từng yêu vợ mình cháy bỏng một thời. Tôi cũng từng nghĩ, đó là người phụ nữ mà tôi yêu thương nhất, là người phụ nữ sẽ khiến cả đời này tôi phải dựa vào..

Vợ tôi là người phụ nữ hiền thục, ai cũng khen ngợi. Em biết cư xử, khiến người khác yêu thương, quý trọng. Nhưng lâu dần, tôi càng ngày càng cảm thấy em có vẻ gì đó lạnh lùng, hoặc có thể là vì em hiền quá, hiền tới mức người làm chồng như tôi cảm thấy khó chịu.

Em ít nói, chỉ biết đi làm về rồi hỏi chồng ăn gì thì nấu. Em không bận tâm xem tôi muốn đi đâu hay có muốn thay đổi không khí hay không. Những lần tôi đề đạt chuyện đi nhà hàng ăn thì em cười bảo ‘đi nhà hàng làm gì anh, anh thích ăn gì em nấu được hết, còn ngon hơn nhà hàng. Ra ngoài hàng không an toàn lại tốn kém’. Tôi thích là thích cái không khí lãng mạn ở nhà hàng chứ không phải là chuyện tốn kém hay không. Tôi thừa nhận vợ biết nấu ăn, nấu ngon là khác nhưng không có nghĩa là như thế thì ngày nào tôi cũng ăn cơm ở nhà với vợ.

Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng, vợ trở nên trầm cảm. Có lẽ là bệnh trầm cảm thì đúng hơn. Vợ ít nói rồi thì bây giờ còn ít nói hơn nữa. Vợ không biết chăm chút bản thân mình nên thân hình sau sinh sồ sề, luộm thuộm. Có những sự kết hợp quần áo của vợ mà tôi không tài nào hiểu nổi. Tại sao người phụ nữ xinh đẹp, biết cách ăn mặc như vợ bây giờ nhìn lại lếch thếch như vậy. Tóc tai bù xù, đến giục vợ đi cắt tóc vợ cũng không đi. Vợ bảo, cắt làm gì, cứ để thế búi tó lên cho nó đẹp nhưng nhìn lôi thôi phải biết. Lúc nào bạn bè tới nhà chơi, vợ cũng giữ bộ mặt nghiêm nghị. Người khác đùa vợ vài câu nhưng chẳng thấy vợ phản ứng gì, chỉ cười cho xong chuyện. Như người ta thì sẽ đáp lại vài câu hài hước, tỏ ý vui vẻ, đằng này, vợ cứ lầm lũi trong bếp như bóng không hồn. Ai bảo gì thì vợ cũng chỉ cười cho xong chuyện…

Bao lần tôi góp ý, vợ cũng mặc kệ. Vợ bảo, không thích nói chuyện nhiều, chỉ thích ở nhà với chồng con. Nhưng tôi thì ngược lại, tôi thích một người vợ vui vẻ, hòa đồng nhã nhặn…

Hôm sang nhà anh đồng nghiệp chơi, tôi tình cờ gặp vợ anh này. Vợ anh ấy xinh xắn, dễ thương, ăn nói dễ nghe, sởi lởi vô cùng. Dù đã có hai con nhưng vợ anh bạn tôi nhìn chẳng khác gì thiếu nữ đôi mươi. Cách ăn nói khôi hài khiến lần nào chúng tôi đến chơi cũng được mẻ cười no nê. Nấu ăn thì tuyệt vời rồi, chẳng thể chê vào đâu được, vợ tôi có khi còn không bằng vợ đồng nghiệp. Nhiều lần được mời sang ăn cơm, tôi dần quên những bữa cơm vợ mình nấu, cũng ít về nhà hơn.

Vợ bạn xinh đẹp, nhìn vóc dáng như con gái, ăn mặc đẹp lại còn lộng lẫy, biết ăn nói, khéo léo, vui vẻ với người khác và rất biết giữ hình ảnh. Tôi ngưỡng mộ vợ bạn, chỉ thích vợ mình được như thế thì hay biết mấy. Nếu vợ tôi mà ăn mặc đẹp, trang điểm nhẹ, và tóc tai chỉnh tề như vợ bạn thì vợ bạn xách dép không kịp. Chỉ là vợ không chịu chăm chút bản thân mình, nói còn khó chịu, tỏ vẻ không cần thiết. Thú thực, đã có lúc tôi xao lòng trước vợ bạn, chỉ ước vợ mình được như thế, rồi cảm thấy cần một người như vợ anh đồng nghiệp biết bao.

Cứ nhìn hình ảnh lôi thôi của vợ lúc này, tôi chán nản, chẳng muốn gần gũi. Tôi còn lo, mọi chuyện cứ như vậy thì có ngày tôi ngoại tình mất thôi… Giá như người phụ nữ nào cũng biết, làm đẹp là điều cần thiết ngay cả khi đã lấy chồng.