Bạn bè hay gia đình có nói gì về tôi anh cũng chỉ im lặng và cười trừ, tôi chưa từng thấy anh lên tiếng bảo vệ hay khen tôi trước mặt người khác.

Tôi 26 tuổi, sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo, gia đình không mấy khá giả nên từ nhỏ đến lúc học xong phổ thông chỉ biết đường từ nhà đến trường và ngược lại. Sau khi tốt nghiệp tôi lên Sài Gòn học đại học chuyên ngành kinh tế, đến năm thứ 3 tôi mới gặp và yêu anh đến giờ, anh là mối tình đầu của tôi. Anh bằng tuổi tôi nhưng đã trải qua hai mối tình, sau đó chúng tôi quen biết nhau qua Facebook, lúc ấy anh nói chia tay với người cũ được gần một năm. Trong khoảng thời gian tán tỉnh và nói lời yêu tôi, anh vẫn qua lại với người cũ, hai người thường trò chuyện hàng ngày với nhau qua điện thoại và các ứng dụng chat chít. Gia đình cô ấy có điều kiện, bản thân cô ấy cũng làm ra tiền nên thường mua quần áo, điện thoại cho anh, có khoảng thời gian cô ấy còn đưa xe máy cho anh qua đón tôi đi học. Lúc đó tôi mới phát hiện ra anh lừa dối tôi suốt hai năm qua nên yêu cầu anh chỉ chọn một trong hai, và anh đã chọn tôi.

Về phần tôi, từ nhỏ đến giờ quần áo tôi mặc đều do mẹ dẫn đi mua mỗi khi về nhà hoặc đồ cũ người ta cho, chỉ toàn quần jean với áo sơ mi hoặc áo thun, tôi cũng không biết cách trang điểm vì thích những gì đến tự nhiên và giản dị. Về ngoại hình tôi cũng thuộc dạng dễ nhìn, cao ráo sạch sẽ, thêm cái nữa do mắt tôi là mắt lệ nên nhìn khuôn mặt khá buồn, về tính tình thì sống nội tâm và trầm tính nên rất ít khi tôi bắt chuyện với bạn bè anh. Trong thời gian đi học và đi làm cũng có bạn bè, đồng nghiệp để ý, muốn làm quen nhưng tôi đều từ chối hết vì yêu anh. Thế nhưng mỗi khi đi ăn cùng anh và có cả bạn anh, khi về họ đều nói tôi không biết cách ăn mặc, không chạy theo xu hướng, quê mùa, chỉ trung thành với phong cách quần jean áo thun. Họ còn nói “do anh với tôi quen nhau lâu rồi nên anh chấp nhận chứ gặp họ thì họ làm sao phải quen người chẳng có gì nổi bật như tôi”.

Tôi buồn khi nghe anh nói lại những lời như vậy. Tôi cũng buồn vì sao mình lại yêu và chọn anh, chấp nhận anh trong khi hình thức anh cũng thuộc dạng bình thường và còn hơi thừa cân, anh tự kinh doanh nên thu nhập bấp bênh cũng chưa có tài sản gì trong tay. Nhưng với tôi những thứ đó không quian trọng, quan trọng là tình cảm của cả hai dành cho nhau. Nhưng anh không bao giờ nói ra quan điểm của mình rằng tôi có ưu nhược điểm gì, bạn bè hay gia đình có nói gì về tôi anh cũng chỉ im lặng và cười trừ, tôi chưa từng thấy anh lên tiếng bảo vệ hay khen ngợi tôi trước mặt mọi người. Trải qua gần 5 năm bên nhau, tôi đang băn khoăn không biết tình cảm của anh với tôi liệu có được bền vững hay không? Tôi cũng không biết mình có nên thay đổi gì về cách ăn mặc hay vẫn giữ nguyên bản chất quần jean áo thun? Tôi thích vẻ tự nhiên, mộc mạc thì có gì là sai?